Neko's Blog

Chào mừng Bạn ghé thăm "Ngồi nhà" của Neko!

Neko's Blog

Blog là nơi thả lỏng tâm hồn, mọi cảm xúc dường như "Bình yên" nơi đây!

Neko's Blog

Nơi Tôi và Bạn gặp nhau và chia sẻ, những đồng cảm xích lại gần nhau hơn!

Neko's Blog

Nơi Tôi tìm thấy "Tình Yêu" của đời mình :">

Neko's Blog

Nơi Tôi muốn đến mỗi khi Buồn - Vui!

Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

Hoa Cỏ May?!



Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá

 Lối cũ em về nay đã thu...

Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc sang hè
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết trôi dòng theo gió xa

Khắp nẻo giăng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý 
cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như lời khói
Ai biết lòng người có đổi thay?!
                                                                        Xuân Quỳnh



Tôi đọc trong facebook của em về tâm sự hoa cỏ may và tôi chơt nhớ tới bài thơ này, bài hát này cách đây hơn 2 năm tôi đã đăng trong blog yahoo plus...
Em nói em khâm phục và ngưỡng mộ tình cảm của chúng tôi (bước chân ra từ blog - thế giới ảo để đến với nhau). Tôi cay xoè khóe mắt khi nghe em đọc thơ, tình cảm của em dành cho người ấy, tuy tôi không được chứng kiến hay lắng nghe em tâm sự nhưng tôi cảm nhận và thấu hiểu được. Nó vừa trong sáng, thánh thiện vừa mạnh mẽ lại vừa yếu đuối. Vì dù sao em đã yêu bằng cả trái tim mình, tôi ủng hộ em, cầu mong cho em được hạnh phúc dù thế nào đi nữa...
Em làm tôi thấy được 1 tình yêu đẹp, yêu thương vượt khoảng cách và yêu thương nhuốm màu đau khổ vì chưa 1 lần được chạm tay và chạm mặt với tình yêu của mình.
... Tôi không biết viết gì cả, hiểu được lòng em đang buồn, tình em đang say bồng bềnh và chòng chành... 
Em và tôi, cùng nghe bài thơ và bài hát này nhé!
Cô bé à - chúc em luôn đủ mạnh mẽ và quan trọng là chúc cho chàng trai may mắn ấy sẽ thấu hiểu, chân trọng và không làm em tôi đau khổ nữa nhé, Tôi tin ở em!   ^^
P.s: Em mới là người làm tôi ngưỡng mộ và khâm phục >:D<
Neko ^^ 87,
Bình Dương 15/09/2013

Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

Ru ta ngậm ngùi ^^

Mệt, buồn và cô đơn...
Cuộc sống nhiều áp lực quá, nhiều lúc chả có thời gian cho bản thân, muốn có bạn thiết để tâm sự... lắng nghe mình không biết mỏi mệt? Mà ai cũng bận với công việc của họ... ta bơ vơ và lạc lõng!
"Bạn" - nghe thì dễ lắm, nhưng ai là bạn thiết, ai là tri ký cho ta thả lòng vô tư? Ta là bạn thiết của ai? Ai coi ta là bạn thiết của họ, khi có tâm sự? ai sẵn lòng nghe ta huyên thuyên? Khi họ có tâm sự ta có phải người được họ nghĩ tới để huyên thuyên? Sẵn lòng nghe nhau nói và thấu hiểu những gì đang cần ở nhau!
Bỗng - nghe xa xỉ và xa vời quá... mà có lúc đã thấy rất gần? Vì đâu? Ta buồn quá!




Bình Dương, 24/08/2013

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Chồng em ^^

...Chồng là chồng ơi! Suốt đời mình yêu mãi thôi
Dù nghèo hay sang em vẫn mong luôn mãi bên chồng
Em thương chồng không vì đẹp trai
Em thương chồng chịu khó giỏi giang
Thương chồng quá đi...


Ngày mình mới quen biết nhau mỗi lần đi mua đồ - 2 đứa hay đi chung, người ta cứ nói: "2 vợ chồng à? chồng đây à? chiều vậy... đưa đi mua đồ, thích nhỉ?"
Mình thấy ngại ngại vì danh từ "chồng" gần như từ trước tới giờ 2 đứa chưa bao giờ dùng để gọi nhau kể cả khi đám cưới rồi. Với lại đi đâu anh cũng đưa đi và người ta hỏi "2 vợ chồng à?" mình thường ngài ngại và cười :"> bao giờ nhỉ? tự tin nhận lời "vâng, chồng cháu đó ạ"!
2 đứa làm cùng nhau, mỗi lần đi về, mọi người ở công ty nói "2 vợ chồng nhà này... " thú thực không quen. Dù sao đi nữa... vẫn chưa chính thức.
2 đứa vẫn thường xưng hô " anh - em", còn khi nói với người khác thì hay nói Q - L chứ ít khi nói "mình, chồng, ông xã, bà xã..."

Sau đám cưới miền Nam, đưa anh về quê mình, mọi người hỏi "chồng ở tận  Long An à? chồng làm gì? cao thế...?" lúc đó mới bắt đầu bập bẹ "dạ, chồng cháu..."
Mình vốn đứa hay nói, có nhiều người đánh giá hoạt bát, lanh lợi :|,  anh - được đánh giá ít nói và hiền. Mọi người cứ đoán mình làm "chồng" và bắt nạt anh này, kia. Thế nào là làm "chồng" nhỉ???

Người miền Nam khác miền Bắc nhiều lắm, tất nhiên cũng tùy người này người kia. Đàn ông, con trai miền Bắc thường phong kiến hơn trai Nam, thường nghĩ việc này, việc kia là của đàn bà, phụ nữ... và ngay cả những người đàn bà, phụ nữ cũng nói... việc này của đàn bà, phụ nữ sao lại "bắt" nó làm?  Nó - đàn ông, con trai là bạn trai, là chồng?
Chả là hồi anh về nhà mình để làm đám cưới ngoài Bắc, anh không biết nhiều việc mà đàn ông ngoài đó xông xáo làm như thịt gà, thịt lợn hay bổ củi hay gì gì đó. Trong khi anh lại làm giúp mình như quét dọn, dọn dẹp, đi giặt đồ cùng mình... Bà ngoại, mẹ, bà nội... rồi nhiều người khác thấy lạ lắm đó :D. Rồi lại còn nói "mày làm đi, việc đàn bà sao bắt nó làm" hừm.

Anh - không biết uống rượu, bia và tán phét... cà kê. Trước mặt người lớn hay bạn bè phải uống, mình không bao giờ cản hay ngăn cấm, cũng khuyến khích anh uống nhưng anh uống không được. Có người cố tình nói khích anh này kia, mình sẵn sàng cầm chén rượu, bia lên mời lại họ. Thay anh luôn - cho chúng nó khiếp vợ chồng nhà mình :D. Lúc đó, anh chả bao giờ tỏ vẻ xí hổ hay sao cả. Bình thường và bình đẳng, có lần anh nói "để vợ em uống với anh" người ta cười "vợ chồng nhà này vui thật" :)).


Vào miền Nam sống và làm việc vốn cũng có nhiều người gốc Bắc, Trung và thậm cẩm các nơi, nguyên tắc cơ bản về việc "nhiệm vụ của vợ chồng" cũng không khác ngoài Bắc là mấy. Mỗi lần anh dọn nhà, đi chợ hay làm việc gì đó giúp mình tình cờ hàng xóm nhìn thấy, người ta lại khen "Q hiền nhỉ? giỏi nhỉ? chịu khó nhỉ?" và ngấm ngầm chê mình lười biếng, hay nói mình sướng này kia :D.

Rồi việc mấy ông anh em đồng nghiệp thi thoảng nhậu ở nhà mình có nói về vợ - chồng và cái "oai" làm chồng... kiểu phong kiến, cổ hủ. Nào là "Là thằng đàn ông không được để vợ đè đầu cưỡi cổ", "vợ nói 1 là 1, 2 là 2 không được cãi hay không được này được kia"... đủ thứ trên đời.
Thường thì mỗi lần đi đâu, gặp ai anh thường dẫn mình đi cùng, kể cả nhậu hay giao lưu, không phải là mình đòi mà hình như 2 đứa quen đi dâu đi cùng nhau rồi. Nên chuyện trên bàn nhậu nói xấu vợ hay phải thế này thế kia, mọi người cũng dè chừng chút. Các anh thi nhau chọc nhau "vợ anh này thấy đi làm chưa về gọi điện réo, rồi ghen tuông, đủ thứ..." Riêng chồng mình khoản này vô tư! :D

Trong công việc gần như 2 đứa có sự gắn bó mật thiết, trên mạng thông tin để mình làm việc với khách hàng là số điện thoại của mình, nên hầu hết là mình đảm nhiệm vụ tiếp khách, xử lý tình huống hay gì gì đó có vẻ như là mình tuốt. Dân cùng nghề nghĩ mình lanh, mình làm "chồng", anh hiền, hay anh thế này thế kia.
2 đứa không thanh mình giải thích gì hết nhưng cá chắc 1 điều - anh không bao giờ thấy không thoải mái vì cách hành xử của mình. Cảm thấy anh bị nạt phải làm cái này cái kia khi có người này người kia. Mình có vô tình hay cố ý "nhờ" anh làm giúp cái này cái kia khi có ai đó ở đó - với anh không bao giờ là sĩ diện hay vấn đề gì cả - tất nhiên cũng không nhiều để giữ thể diện cho anh. Trong nhà những việc lớn, việc nhỏ gần như 2 đứa thường thảo luận và có cách xử lý hợp lý nhất - dù có lúc là anh hoặc mình lên tiếng giải quyết vấn đề với đối tượng bên ngoài đi nữa. 2 đứa cùng tuổi, lại làm việc cùng nhau, sống cùng nhau nên việc nhà hay việc công gần như không phân biệt của nam hay nữ, có khả năng hay có thể thì làm được hết - hầu như là làm cùng nhau. 

2 đứa lớn và biết giữ thể diện cho nhau chứ và không bị ảnh hưởng tư tưởng bởi bên ngoài nhiều. Và điều mình tự hào nhất về chồng mình là "không ngại việc gì hết" nếu mình ngỏ ý nhờ hay nói anh làm việc này việc kia bất kể là như thế nào, có lúc nhà đang có bạn tới chơi anh thấy mình làm này làm kia, anh nói để anh làm cho hoặc lát anh làm cho... Được cái dân miền Nam cũng không bàn tán hay nói xoáy, nói móc gì nhau vụ nhà này nhà kia thế này thế khác như ngoài Bắc :>.


Mình làm việc nhà là bình thường, mình làm việc của công việc là bình thường - người ta có thể nói mình giỏi. Nhưng người ta thấy chồng mình thi thoảng làm mấy việc nhà như giặt đồ, phơi đồ dọn nhà hay làm gì là người ta tỏ vẻ "ghanh tỵ" với mình lắm, rồi hỏi vợ đâu mà phải làm? hay L đi đâu rồi?  hihi biết chứ :>.
Cuộc sống hôn nhân và lo công việc, không ở cùng và sinh hoạt chung với ba mẹ hay anh chị bên nội, ngoại gì. 2 vợ chồng son không vướng bận gì, thích ăn gì thì ăn, giờ nào cũng được, bận hoặc mệt không nấu thì ăn quán chả có gì quá quan trọng với 2 đứa cả. Quan trọng là 2 đứa thấy hợp lý, thoải mái... thì làm. Thi thoảng đi bộ, đi mua đồ quần áo, giầy dép hay đồ dùng trong nhà gần như 24/24 cùng nhau, hi hữu thì mới đi 1 người. Vui cái có lần 2 đứa vừa đi chợ về vừa đi vừa nắm tay nhau cười đùa tíu tít có mấy bà cụ nói "vợ chồng trẻ vui vẻ -  hp không? bà kia sao biết người ta vợ chồng?" :D.

Chồng mình vẫn thường xuyên nói "em sướng như tiên, được anh chiều - muốn đi đâu anh đưa đi, ăn gì anh đưa đi, thích mua gì anh đưa đi..." :D phải rồi chồng à - cảm ơn anh nhiều lắm, chắc cuộc sống này nhiều người ước muốn được "sở hữu" người đàn ông như chồng em quá.:>

Sáng có hôm mệt hoặc biếng dậy muộn hơn anh, nói anh dậy trước thì dọn nhà cho em nhé, nhỡ lát có khách vào. Anh Ok hết, trong khi mình ngủ nướng, :">
Tối nay, trêu anh rửa bát cho em nhé, anh gật đầu... bỗng thấy vui, tự hào không phải vì anh rửa bát cho mà em biết trong thâm tâm, trong tình cảm anh dành cho em, không hề nà việc gì cả.
Cảm ơn chồng - Cảm ơn tất cả!
Nghe nhạc nhé! - Thương chồng^^
P.s: Chị dâu mình cứ nói: Ban đầu Bố Mẹ phản đối đám cưới vì xa quá giờ thì yên tâm và tự hào về chàng rể tâm lý nha :) 
 

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

Hoa Huỳnh đệ + Hồng Tiên + Trang leo















































cây huỳnh đệ










Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013

Tồi Tệ

Tôi thật tồi tệ!
Thấy buồn và thấy ghét cho chính bản thân mình. Biết nghĩ và không làm. Lắm lúc muốn chửi và tát cho mình một cái. Phải rồi tôi đang lãng phí, lãng phí công sức, lãng phí thời gian của chính mình và của người bạn đời. Khi mà cơ hội trong công việc tới, tôi lại không chú trọng mà lại buông xuôi nó, để rồi khách hàng họ từ biệt tôi và làm việc với người khác.
Tại sao tôi biết được? Nếu tôi không chăm sóc khách hàng thì người khác sẽ chăm sóc, nếu tôi không theo họ thì họ sẽ bỏ tôi? Hay đúng hơn tôi đã bỏ rơi họ, thì trách họ làm sao được. Tôi đang có quá nhiều khách hàng không thể chăm sóc được hay do bản tính lười nhác và cái tâm trạng chết tiệt đã khiến tôi sống thế này?
Nhấc điện thoại cho khách họ nói "đã mua chỗ khác rồi"... Tôi à, chẳng nhẽ cứ lãng phí thế tới bao giờ.
Anh- người bạn đời của tôi, tỉnh giấc là công việc, trước khi lên giường ngủ cũng là công việc, anh kiếm khách hàng cho tôi mà sao tôi không biết trân trọng điều đó. Tôi quá là tồi tệ... - Lười biếng à, suy nghĩ vớ vẩn à, hãy "cút" ra khỏi con người tôi đi.
Tôi ơi, hãy hăng say và chăm chỉ đi chứ, đừng lí do nữa... nếu không tôi sẽ trở nên tồi tệ và vô nghĩa trong cuộc sống này đó!

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Gửi Hoa Tulip (08/03/2013)

Hoa Tulip mến,
Lẽ ra những dòng blog này nên viết từ hôm qua hôm kia mới đúng, ấy vậy mà hôm nay gần sang ngày 09/03 rồi tớ mới ngồi gõ ...
Hi vọng cậu không giận tớ, không phải tớ hình thức hoá hay phải thế này thế kia mới thể hiện tình cảm của tớ dành cho cậu nhưng thú thực tớ muốn gửi tới cậu vài điều gì đó.
Tớ nói ra thì cậu cho rằng lại nói đi nói lại những điều đã cũ. Thực sự muốn gặp cậu hoặc chí ít cũng là biết địa chỉ của cậu, muốn gửi tặng cậu 1 món quà gì đó làm kỷ niệm... vậy mà tớ tệ đến lỗi không thể có thông tin gì từ cậu ngoại trừ blog :(. Có những lúc giận cậu vì cậu không cho tụi tớ địa chỉ, tấm ảnh hay cái gì đó "thực tế" về cậu hơn tớ nghĩ... "chúng ta có duyên từ blog - gọi là bạn trên mạng, mạng mất hay blog đóng cửa thì coi như mất bạn - giải tán hết. Để rồi ngày tháng trôi qua với những bận rộn thực tế ta quên đi những gì từng gắn bó chợt 1 ngày nhận thấy: ta có 1 người bạn như thế - 1 thời?"
Eo sao nghe nó... mơ hồ và mỏng manh vậy? Tình bạn của tụi mình là thế thật sao?
Có nhiều lần nói chuyện qua lại với Nana - Nana nói với tớ - cậu thích như vậy và cậu thấy như vậy cậu thoải mái thì có lẽ tụi tớ nên tôn trọng quyết định của cậu. Tớ biết không nhất định phải gặp mặt, gửi quà mới là quý mến nhau nhưng tớ vẫn muốn....
Tớ nợ cậu nhiều thứ - nợ cậu tình bạn mà cậu đang dành cho tớ - nợ những người bạn trong hội miu - nợ nhiều thứ quá rồi!
Mà thôi cậu không cho trả tớ ứ trả... để dùng dần. :D

...
Năm nay sinh nhật cậu, tớ không chuẩn bị được gì chu đáo ừ thì... qua thời nhí nhéo tối ngày qua blog cùng nhau nhưng vẫn muốn cậu cảm nhận rằng. Tớ - Neko còn - Blog còn và tình bạn còn. 
Sang tuổi mới nhiều niềm vui và hạnh phúc nha bé Lip :))
Thương nhiều, ------------- Neko ---------------------
Bình Dương 23:38' ngày 08/03/2013

Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

Cảm giác!

Mình thật tệ dù biết mà không sao né tránh được. Từ hôm vào đây bắt đầu lại công việc trong người cứ đeo đuổi 1 cảm giác khó tả - buồn!
Lắm lúc chỉ muốn chảy nước mắt ra, khóc và thét thật to... lí do thì chẳng có lí do gì hết. Phải rồi mình rõ vớ vẩn!
Đến công ty cứ thấy xa lạ? Thấy mọi người "chạy" tốt có những kết quả khởi xuân tốt mình chạnh lòng à? Sau kỳ nghỉ lễ và nghỉ phép hơn tháng trời con người đâm lười biếng chăng?
Bắt tay vào việc từ những trang web, từ khóa trên mạng? Đến hiện tại gọi lại toàn bộ các số điện thoại hỏi mua đất trong dịp nghỉ tới giờ... Rồi phong cách làm việc... sao mình không hiểu cứ len lỏi một cảm giác buồn và hụt hẫng.

Năm mới ra, có chồng rồi sao mình lại đa cảm và suy nghĩ tiêu cực như 1 kẻ cô đơn. Hôm nào đi làm về cũng chỉ muốn khóc... Phải chăng mình đang kỳ vọng về 1 kết quả tốt để lấy động lực làm việc cho năm? Mình đang bị "áp lực"...?
Hôm nào đi làm về cũng đứng im ôm anh 1 cái chả muốn nói gì... muốn khóc, thấy anh cười tươi rồi nói chọc cho mình cười mà trong lòng mình suy nghĩ lung tung điều gì đó. Sao ở cùng anh - 1 người lạc quan vậy? yêu thương và chiều mình mà mình không lây nhiễm được điều tích cực ấy à? Mình tệ quá?
Anh nói "em rảnh không lo làm việc suy nghĩ tích cực toàn vớ vẩn đâu đâu! Đây là còn có anh bên cạnh không thì em cùi bắp hơn nhiều" Đúng... sao mình lại tệ thế nhỉ?
Chiều qua đi làm về 2 đứa vào cửa hàng mua nồi cơm điện mới và vài đồ dùng cần thiết, tự dưng rút tiền ra thấy ... sót sót làm sao? Tiền - kiếm có dễ không? ơ sao mình như người trên trời thế nhỉ???