Neko's Blog

Chào mừng Bạn ghé thăm "Ngồi nhà" của Neko!

Neko's Blog

Blog là nơi thả lỏng tâm hồn, mọi cảm xúc dường như "Bình yên" nơi đây!

Neko's Blog

Nơi Tôi và Bạn gặp nhau và chia sẻ, những đồng cảm xích lại gần nhau hơn!

Neko's Blog

Nơi Tôi tìm thấy "Tình Yêu" của đời mình :">

Neko's Blog

Nơi Tôi muốn đến mỗi khi Buồn - Vui!

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012

Con đường mới?!


            Có lúc thấy mình có cá tính của một người sống hướng ngoại nhưng có lúc ngẫm thấy mình cũng có nhiều đặc điểm tính cách của một người sống nội tâm. Chẳng vậy mà có lúc rất vui vẻ, lạc quan và tràn đầy  hy vọng, quyết tâm, quyết định và chấp nhận đương đầu... Đôi lúc thấy mình sống và làm việc theo cảm tính, ngẫu hứng nhiều quá (dễ tự ái, thiếu tự tin, không kế hoạch...) - đó là một thể hiện chưa chín chắn và trưởng thành ở mình :">.

            Sau một khoảng thời gian khá dài, những ngày cố gắng và hi vọng một cách vô ích, mình cũng chán nản và thất vọng nhiều lắm, có những lúc bi quan và sợ hãi, lo lắng đủ thứ. Bây giờ là một sự lưa chọn mới, có thể nói là "đường cùng" theo nghĩa tiêu cực    còn biết sao nữa, vì nếu muốn theo con đường này mình đã lựa chọn ngay từ đầu - khỏi phí thời gian theo đuổi vô ích... nhưng một hướng tích cực nào đó mà mình nhìn thấy là "TÔI CÓ THỂ..." có thể lắm chứ? Tại sao không? Không phải quá huyễn hoặc hay tự tin thái quá mà... "Ta có tiềm năng mà"   có điều ta đã không muốn đi theo con đường ấy vì vài lí do, vài sự lựa chọn cũ, con đường cũ... Giờ đây, như một khởi đầu mới cộng thêm vài yếu tố "tiền đề", "lợi thế" ta muốn "thử sức" xem thế nào. Hãy tin một điều gì đó tương tự như việc "TÔI CÓ THỂ..."!

                Nhiều lúc tự tin ghê ghớm mà có lúc cũng dễ bị ngại ngùng và hồi hộp, mình rất muốn kiểm soát những suy nghĩ, lo lắng... muốn kiểm soát những ngượng ngùng, e thẹn không nên có (ở góc độ công việc)... để trưởng thành hơn!

            "Đời đổi thay năm tháng vẫn qua đi? Chẳng ai biết ngày mai sẽ có những gì nữa?" Nhiều lúc nhũng lo lắng, sợ hãi, thậm chí chán nản, suy sụp như một tất yếu nhưng mình mong mình sẽ đối mặt và vượt qua chúng trong thời gian ngắn nhất, có thể.             Có nhiều thứ cứ ngẫu nhiên, vô tình xuất hiện trong cuộc đời, nằm ngoài dự tính và sự lựa chọn của bản thân. Lựa chọn một con đường khi những con đường khác đã không lựa chọn bước đi của ta. Ta ơi? gắng lên nhé! Trước mắt là những khó khăn mới, con đường mới... gập ghềnh, khó đi... mong ta có đủ hành trang mà vững bước nhé - dù thế nào đi nữa! Hãy suy nghĩ tích cực!








Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

Điều Ước Giản Đơn!

Điều ước giản đơn???
Mình đã chuẩn bị tinh thần "đối mặt" với khó khăn khi ... bước vào giai đoạn mới, ấy vậy mà mọi thứ dường như chẳng cho mình lấy chút ánh sáng của hi vọng, khiến mình không khỏi phiền lòng lo lắng...



Điều ấy khó đến vậy sao? Mình đã cố gắng, đã kiên nhẫn, chờ đợi và hi vọng rồi mà...:(
Thời gian cứ trôi, trôi hoài làm mình xót ruột và khó chịu quá, dường như những lo lắng và ước muốn cứ bay lượn trong đầu làm mình khó mà kiểm soát chúng, nhiều khi thất vọng và muốn chạy trốn? Nhưng trốn đi đâu được hơn nữa ... chỉ muốn trốn gọn vào vòng tay ấy! :(
Ước muốn giản dị, nhỏ bé mà ý nghĩa lắm nên mong... một điều gì đó gọi là may mắn bù đắp cho phần cố gắng của mình, để mình sống bình yên, hạnh phúc bên Người thương mến được không?
... Có 3 điều làm nên hạnh phúc, từng có 2 điều và mơ ước rất nhiều về điều thứ 3,giờ điều thứ 3 xuất hiện thì 1,5 điều kia cứ mập mờ mãi...

Mong ước giản đơn lắm, cùng nhau đi hết con đường đã chọn...
Mọi khó khăn rồi sẽ sớm tiêu tan, ta chung tay trên con đường hạnh phúc nhé T,Y!

 P/S: This song from you make me warmer, love! :)

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2012

KHÓ ???

Mong manh???

            Không có cái gì mang tên "tự nhiên" hay "tự dưng" hết... mọi thứ diễn ra đều có nguyên nhân của nó. Có điều khi ta thấy thích cái này mà không thích cái kia hay yêu người mà không yêu người kia ... ta thường hay nói là "duyên" nhưng sâu xa vẫn có nguyên do của nó. Có những điều mà lý trí không thể tự giải quyết đành bất lực trước trái tim - thứ người ta gọi là lý lẽ của trái tim.

        Để đến được với nhau cần có "duyên" mà cũng có khi người ta gọi là "duyên - phận" hay "duyên - nợ". Khi chưa có được điều gì đó con người ta thường mong muốn, khao khát ... để bản thân cảm nhận đó là một cái gì đó lung linh hay cao quý lắm nhưng khi có được người ta lại thấy ... dần bình thường. Điều này dường như đúng với bất cứ điều gì, cái gì không hẳn chỉ là tình cảm hay tình yêu... đó là quy luật và ta buộc phải chấp nhận???

        Một công việc? Một người yêu thương? Một gia đình?  Một món đồ ta thường ao ước hay đơn giản hơn là sức khỏe??? Bởi vậy nên khi đã có được điều gì đó, cái gì đó người ta thấy bình thường dần, chỉ đến khi mất đi hay không còn tồn tại được nữa người ta mới biết quý giá, mới biết trân trọng và "giá như"... Ai cũng biết điều đó mà tại sao ta vẫn để nó vẫn diễn ra từng ngày, từng giờ trong cuộc sống của ta??? Con người ta hay lắm, vẫn thường tham lam và chút gì đó gọi là ngu muội... Biết là tốt vẫn không làm hoặc không tốt vẫn làm, tôi chắc điều này vẫn thường trực trong mỗi chúng ta.

        Có bao giờ bạn đã vô tình đánh mất điều gì đó trong quá khứ để rồi hiện tại ... điều ấy vẫn lặp lại? Bạn từng đau buồn, thương tiếc mà rồi vẫn để cho những "nguyên nhân" ấy hiện hữu không??? Việc ao ước, khao khát về một món đồ, mốt mối quan hệ hay một điều gì đó đã đạt được, ta mặc nhiên để nó tồn tại và thiếu đi sự trân trọng, chăm chút và quan tâm nó, thiếu nỗ lực, ta bỏ mặc những điều đó nghĩ rằng nó đã trong tầm tay, là của ta, thuộc sở hữu...???

        Theo như những gì được biết của tôi, có lẽ chỉ có cỏ dại là mọc tự nhiên, tự nhiên lớn lên, xanh tốt ... có thể đẹp có thể xấu nhưng sức sống của nó khá mãnh liệt, còn những cây trái ta muốn làm cảnh, muốn cho trái thơm ngọt, cho hoa tươi xinh... thì ta phải để ý, chăm sóc và bảo vệ nó đúng mực. Không cầu kỳ hay thái quá...vì ngoài sự cố gắng nỗ lực của bản thân - gọi là yếu tố chủ quan còn có yếu tố khách quan quyết định nữa. Nhưng dù thế nào nếu ta cố gắng, ta chọn lựa một phương thức phù hợp nhất ta sẽ đạt được điều mong muốn (tạm gọi là thành công) thì có lẽ ta không còn phải hối hận gì nữa...

...

        Có bao giờ mệt mỏi vì những khó khăn ngoài xã hội ta lại thèm về vòng ta cha mẹ để nương tựa, để nánh nạn và tạm quên???  Và có bao giờ chỉ muốn xách ba lô đi khỏi nhà đến một nơi xa hoàn toàn mới? Nơi không vướng bận gì, bắt đầu lại, xa lạ để rồi có lúc lại cô đơn? Có bao giờ ngay bên cạnh những người ta khao khát, mong mỏi, thương yêu nhất mà ta vẫn thấy lạc lõng...???

        Có rất nhiều thứ ta hiểu được, biết được, nhận thức được nhưng rồi vẫn đi vào lối mòn, sai lầm và mãi cứ chông chênh, lạc lõng và đơn côi??? Mãi không thể hiểu được nhau, cảm thông và chia sẻ cùng nhau để có được sự đồng cảm tại 1 điểm thích hợp nhất? để có mối quan hệ tốt với gia đình, bè bạn và tình yêu???

           Phải chăng có nhiều thứ cứ rất dễ mà lại rất khó? Rất giản đơn mà lại rất phức tạp khiến người ta cứ không thể "chạm" được vào nhau để hòa hợp, để hạnh phúc... Có KHÓ quá không??? Có những điều giản đơn chỉ mất vài giây hay vài phút hay đơn giản là cái nhìn, cử chỉ trìu mến cũng khiến nhau đủ thấy ấm áp, yêu thương... Vài phút trò chuyện, chia sẻ những khó khăn, vui buồn, lắng nghe nhau cũng đủ ngọt ngào, hạnh phúc...? Mà nhiều khi lại rất khó và xa vời...:(    Mọi thứ cần và nên xuất phát từ sự chân thành và thương yêu nhau thì mới có hiệu quả tốt, cần một thái độ đón nhận, trân trọng và thấu hiểu nhau mới có thể "chạm" được vào nhau. "Không thể nhìn từ một phía cùng không thể đi từ một hướng", mọi thứ cần có tác động qua lại, cho đi, chia sẻ và nhận về và học cách hiểu và đồng cảm với nhau.


            Những lúc không vui, không thể kiếm được người chia sẻ hay không có ai muốn chia sẻ cùng, tôi lại lẵng lẽ đi, đi và đi... lại lặng lẽ viết, viết và viết... lầm lì và khó hiểu. Cũng khó lắm mà cũng dễ lắm, chút thôi cũng có thể ướt nhoẹt, chút thôi cũng có thể lãng quên và mỉm cười...
Khó hay dễ...???
Mong manh quá phải không!!!


Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

For You ^^




            Cafe bên Hồ Xuân Hương, mình đã vô tình nghe được bài hát này... em đố anh tên bài hát là gì? Anh cười: "NOTHING'S GONNA CHANGE MY LOVE FOR YOU"... em chỉ khẽ mỉm cười rồi nói: "Bây giờ anh muốn nghe câu nói ấy từ chính trong sâu thẳm anh thực lòng muốn nói với em cơ?". Và anh đã nói em nghe...:) Em hỏi lại "có thực sự như vậy" không? - "Thật"...

        Vài phút sau khi list bài hát trong VCD ở quán cà phê hết, bất ngờ bài hát được lập lại, mình đố nhau vì sao? Rồi lại khẽ mỉm cười hạnh phúc có lẽ họ đã đáp ứng yêu cầu của mình ;).

         Thực sự từ khi "bắt đầu" tới giờ anh không hứa hẹn, không thề thốt và tất nhiên em cũng không thích và không cần thiết những điều ấy, thứ em cần là sâu thẳm trong trái tim mình luôn có nhau anh à.   
         Chuyện của mình biết bao điều để nói, sự cảm nhận, những gì mình có với nhau chưa nhiều nhưng em nghĩ chúng đủ lớn để thành những sợi dây ngọt ngào gắn kết mình với nhau. Có những hoài nghi, những giận hờn, có những tủi thân... nhưng em mong mình đủ niềm tin vượt qua tất cả để có thể bên nhau. Như một lần nào đó em từng nói "mong mình mãi là hiện tại của nhau..." luôn cùng nhau, không là quá khứ, không là tương lai, bất kể lúc nào đó, ngày nào đó... trong nhau luôn có nhau là hiện tại, để không hoài niệm, để không mong mỏi... mà luôn hiện hữu bên nhau, vì nhau mà sống tốt.

         Hiện tại với em là những ngày tháng khá khó khăn, sự cố gắng chưa được đền đáp, em nản chí, mệt mỏi thậm chí nhiều lúc nghĩ "buông xuông", phó mặc số phận. Nhưng chưa bao giờ em hối hận vì những quyết định của mình, em đi để không phải hối tiếc về những gì mà mình không dám thực hiện, để không phải sống trong cảm giác mơ hồ, mong mỏi... em đã làm được điều đó .    
        Có biết bao nhiêu ý kiến này nọ, có người ủng hộ, có người phản đối, có người khuyên ngăn, có rất nhiều người lo lắng, em hiểu tất cả họ chỉ duy nhất mong muốn em sống tốt, sống hạnh phúc mà thôi. Em muốn nói lời cảm ơn họ, vì họ luôn bên em, theo dõi bước chân em đi, những trạng thái vui buồn của em, dù em có lúc ích kỷ đón nhận như một sự tất nhiên, dù biết họ cũng có rất nhiều những điều bận tâm khác. Đó là những người bạn thực sự của em. Em luôn cần họ trong cuộc sống.

        Và tất nhiên, cái đích em trông mong, ngóng đợi hơn cả là ở nơi anh, ở anh... chỉ mong mỗi ngày trôi qua mình chia sẻ nhiều hơn, hiểu nhau và cảm thông nhiều hơn, bớt chút cái tôi, cái bận bịu cá nhân để mà quan tâm, chăm sóc để mà gắn bó với nhau hơn.

        Mình từng đọc ở đâu đó câu "tình yêu thực sự không bỏ cuộc bao giờ"... mình từng cũng đồng ý về điều đó, nhiều khi những khó khăn hiện tại, những rảnh rỗi khiến em suy nghĩ này nọ, lo lắng rằng... ngày nào đó mình thấy quá khó khăn mà bỏ cuộc, mệt mỏi mà buông xuôi... anh đã mắng em ngốc :).   

        Trái tim nào cũng mong muốn được yêu thương, trái tim nào cũng khao khát và trái tim nào cũng ít nhiều từng bị tổn thương... Quá khứ là kỉ niệm, kỉ niệm nhắc nhở ta nên biết gìn giữ và trân trọng hiện tại nhiều hơn, bù đắp cho nhau... em sẽ học cách chấp nhận và yêu thương. Không chỉ là lời nói em tin mình làm được.

        "Mọi thứ dường như mới chỉ bắt đầu", sự bắt đầu nào cũng nhiều khó khăn chỉ những ai trong cuộc hay đã từng trải qua mới thấu hiểu được... Như việc trồng một cây con, và dường như mình cần tìm hiểu về các điều kiện chăm sóc và phát triển cho nó luôn xanh tốt, tránh sâu bệnh, bảo vệ nó trước những giông tố thiên nhiên và cuộc sống. Khi trải qua/ vượt qua những thử thách ấy, nó sẽ đơm hoa và kết trái... tất nhiên người trồng cây nào cũng mong đợi là những trái "thơm - tròn - căng - ngọt".

        Có rất nhiều chuyện muốn viết, chia sẻ nhưng em nghĩ để sau này... khi em rảnh rỗi, có điều kiện thì em sẽ viết lại những tản mạn mang tên "chuyện bây giờ mới kể" ;)... mọi thứ đã được lưu trữ trong trí nhớ hạn hẹp của em, yên tâm dù thế nào đó cũng không dễ mai một đâu anh à.

        ... Muốn nói một lời CẢM ƠN anh vì tất cả!
(P/S: viết chữ "cảm ơn" mà em lại muốn chèn bài hát "cảm ơn tình yêu" của Uyên Linh)

Bình Dương, một ngày tháng 6!

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Hy Vọng Mong Manh :(

Cũng 11h đêm rồi, ngồi mò mẫm tìm kiếm và... nuôi "hy vọng" nhưng dường như cuộc sống vốn thế với mình. Chẳng mấy khi "dễ dàng" cho một đứa luôn cố gắng lạc quan và sống tốt hơn.

Đúng có lẽ người ta gọi đây là "thử thách" nhưng đối mặt với thử thách nhiều lúc lại muốn khóc vì "cơ hội" hiếm hoi. Dễ là đối với người và khó là đối với chính mình, với cơ hội, khả năng và may mắn của mình, nhiều lúc thấy buồn và tủi thân quá!

                    Ngày lại ngày trôi đi, lúc ko có cái gì thì ước có ấy mà khi có lại thấy nản vì ... cứ làm sao ấy, khó để "vừa ý" mình quá. Chẳng phải khó tính chỉ là đang trách bản thân nhiều lúc "kém cỏi" thôi.

                    Nghĩ cho cùng thì "đơn giản" và "dễ dàng" lắm những ai ngoài cuộc thì đều nghĩ thế chỉ khi chính bản thân họ phải vượt qua, mới thấu hiểu được. Giờ đây cứ sống trong cảm giác chông chênh, "phải cố gắng lên", "đây là điều bình thường thôi", "rồi sẽ ổn"... cứ nuôi hy vọng và rồi lại ... thất vọng.



                Nhiều lúc chạy đi chạy lại, rồi nhiều chi phí phát sinh mà chưa thấy kết quả gì cũng buồn lắm nhưng cứ "chất đống" lên thì ko biết bản thân có thể chịu đựng tới bao giờ??? Mà cũng hay người ta cứ nói ..."không thể chịu được", "không thể chịu được thì làm gì... người ta vẫn phải chịu đó thôi".

                Cứ sáng rồi trưa rồi tối, thời gian cứ vùn vụt trôi đi... rồi hết tuần hết tháng ... hết năm mình cứ bị "áp lực" với thời gian vì điều mong muốn chưa thể đạt được hay chưa hoàn thành như kế hoạch => thật kém!

                Bao giờ đây? sự cố gắng và chịu đựng cũng dường như yếu dần, mong có cái máy tính ngồi tìm kiếm và làm vài thứ cho thuận tiện mà đau lưng quá - (như bà gì mất rồi)... "cơ hội" cũng ko nhiều mà cứ phớt mình đi mãi thôi...
                Hy vọng à sao mi mong manh quá vây???

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

Những quyết định thay đổi cuộc đời...!

 Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, đã không ít lần chia sẻ trên fb cá nhân về tâm trạng và những lo lắng về quyết định này nhưng sao mấy ngày nay cứ thật khó tả, buồn - có lẽ vậy! 
  Từ hôm nói ra quyết định, hai hôm nay không khí cũng u ám và có gì không tươi tắn hay nắng gắt như mấy hôm trước...


Sáng tỉnh giấc, một chút gì đó cứ hụt hẫng bao quanh, biết mình chẳng phải người yếu đuối đến nỗi vậy, đã gắng gượng nhưng sao thật khó tả... quờ  tay vào điện thoại và muốn nhận được sự chia sẻ, động viên nào đó... dù đây là quyết định được nung nấu từ rất lâu rồi.
Phải chăng mình sợ sự lẻ loi hay hoang mang về con đường phía trước?  "Nếu không kết thúc thì sao có sự bắt đầu mới" đúng rồi, ai đó đã nói với mình như vậy mà? Nhưng mình vốn như vậy, lúc nào cũng toe toét và tỏ ra mạnh mẽ... rồi có lúc lại thu mình lại và yếu đuối, lại hụt hẫng và lo sợ...

Gần đây tâm lý cũng khá nhiều căng thẳng, nhiều hôm về phòng là chèo lên giường và... ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Bình thường cũng lạc quan lắm mà, sao đôi lúc lại chông chênh như vậy... Mà kể cũng lạ, dễ bị tác động lắm kể cả tác động tích cực và tiêu cực. Đang rất hân hoan, lạc quan chỉ vì một sms hay câu nói cũng đủ làm không khí trùng xuống và suy nghĩ... ngược lại có lúc đang chơi vơi, hốt hoảng... một vài câu nói đùa, quan tâm và gì đó cũng đủ khiến mình nhoẻn miệng cười và tạm lãng quên. "Baby, don't worry. I'm always there for you"... câu nói ấy khiến mình ấm lòng nhất (dù mới chỉ là ngôn từ thôi... rất mong là sự thực và những hành động minh chứng điều ấy). 


"Rồi mọi thứ sẽ ổn mà", vẫn thường tự an ủi và động viên mình như vậy! Cũng không muốn tỏ ra quá mạnh mẽ, buồn sẽ khóc, cần thì chia sẻ, vậy thôi à. Dù sao mình cũng là con gái, đúng rồi nhưng không quá mít ướt, yếu đuối, đơn giản không thích vậy, có thế nào thì thể hiện như thế, hông quan tâm tới thiên hạ nghĩ sao nữa vì quan trọng vẫn là mình cơ mà! Cố gắng lên chứ...!

 ...

Mình biết khi mình chia sẻ chuyện của mình với bạn sẽ nhận được nhiều ý kiến trái chiều nhau, có ý kiến ủng hộ, động viên và có ý kiến... phản đối, giận dỗi... nói là phản đối cũng không hẳn nhưng mình biết đó là do xuất phát từ sự quan tâm, lo lắng cho mình thôi mà. Cảm ơn bạn - vì tất cả! Nói cho cùng thì mình cũng vậy thôi, nếu một trong những người bạn mình có "hoàn cảnh" như mình, tâm sự và chia sẻ cùng mình, mình cũng không tránh khỏi lo lắng cho bạn. Đơn giản vì chính bản thân mình cũng nhận thấy cho gì đó mong manh và mạo hiểm nhưng có những thứ mà lý trí không thể nào lý giải được nhưng mình có niềm tin và mình TIN.

Một trong những người bạn luôn "đồng hành" của mình đã nói:"Chị phải sống thật tốt, thật HẠNH PHÚC đó nhé, đồ Ngốc à" . Và bạn đã cho rằng đây là một quyết định có phần nóng vội và bồng bột, nhiều mạo hiểm... "Dù sao em cũng là người ủng hộ chị thực hiện trò này". Mình đã nói với bạn rằng: "Chị hiểu những gì em đang nghĩ nhưng đây không phải là "trò" mà hơn cả không phải là quyết định nhất thời, là quyết định đã được nung nấu từ rất lâu rồi và bản thân cũng hoàn toàn nhận thức được những rủi ro có thể xảy đến  nhưng đã lựa chọn và đã quyết định rồi, đã sẵn sàng và DÁM CHẤP NHẬN rồi!" Giờ chỉ còn biết vững tin thôi à!
Một tin nhắn khiến mình rất ấm lòng là "Em hy vọng quyết định này của chị là đúng đắn vì em mong cho chị sẽ luôn được hạnh phúc với sự lựa chọn này", đọc tin nhắn xong ... khiến mình mềm nhũn... "con bé này thật là...".

Mình biết quyết định của mình có phần đột xuất và gây bất ngờ cho đối phương - điều ấy khiến mình không khỏi buồn lòng và áy náy, cũng tại cứ lấy "tình cảm" ra xử thể với nhau nên vậy. Nhưng chiều nay mọi thứ dường như nhẹ nhàng và ổn thỏa rồi, mặc dù mình vẫn còn 1 ngày nữa để "tạm biệt" nhưng gì từng gắn bó nhưng đối mặt với người - từng cho mình những cơ hội ấy, hơn hết mình muốn nói lời cảm ơn và xin lỗi... chắc chỉ có ở đây sự chia tay mới bịn rịn kiểu như vậy! 

Lên fb chia sẻ những cảm xúc ấy, nhận được vài sự chia sẻ và động viên, bạn sms "mình, tớ hiểu mà hãy cố lên rồi sẽ ổn... nhắm mắt lại sẽ thấy bờ vai tớ, ngoan nào!"  Im lặng và rồi vẫn tươi cười... im vì những giây phút mà sóng lòng như vậy cần lặng, cười vì không muốn cảm giác bịn rịn hay nuối tiếc thêm. Chỉ còn ngày mai thôi là có thể rất lâu mình mới gặp lại hoặc tới nơi mà mình từng gắn bó ấy... TẠM BIỆTnhé!

Giờ thì dường như ổn thỏa hơn rồi, ngồi quán net, nghe nhạc và lặng lẽ viết... cũng thấy lòng nhẹ nhàng và bình yên hơn vì rằng có rất nhiều người mong mình sống tốt, vui vẻ và sẽ hạnh phúc. Vì rằng có một người đang chờ đón mình muốn mang hạnh phúc tới cho mình và đó là NIỀM TIN khiến mình quyết định bước chân về phía ấy.

Mình vốn là người có tự chủ, 25t không còn nhỏ và từ trước giờ mọi thứ mang tết "dấu mốc" cuộc đời thường vẫn do mình lựa chọn và tự quyết định, dũng cảm đi dù cho có rủi ro hay phiền muộn. Bố Mẹ và bạn bè là nơi mình trông cậy và nương tựa về tinh thần, để sẻ chia và "tham khảo"  còn mình biết và ý thức được... quyết định là ở mình, mình sống cho mình chứ không vì những đánh giá này nọ, quan trọng là mình thấy thế nào thôi à, cố lên nhé!

Cũng đã chuẩn bị tư tưởng cho mọi tình huống có thể xảy đến, không muốn sống trong những
lo lắng hay căng thẳng nữa, thả lỏng suy nghĩ và lạc quan, hãy tin
con đường phía trước có nắng, 
sẽ đủ may mắn để mình vẫn giữ được thái độ lạc quan. 
Và mình đang có những quyết định thay đổi cuộc đời 
... để chạm tay vào mơ ước!

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

Tháng 3 "ngọt ngào" ^^

Tháng 3 đi qua rồi, còn lại trong em là bao nỗi nhớ, sự ngọt ngào đến khó tả...
Thực lòng cảm xúc của em rất nhiều để viết về tháng 3 qua nhưng ... em chẳng có nổi một "khoảng lặng" để viết nữa... 
Chỉ biết rằng giờ đây là những nuối tiếc khi phải chia xa Plus, đâu đây là chông chênh những nỗi nhớ mênh mang.
Xúc cảm về tháng 3 nhiều vô kể... em vẫn nợ tháng 3 - nợ Plus một lời hứa...
Tháng 4 này, em vẫn sống vui vẻ và mang theo trong mình trọn vẹn những tin yêu... 
Cảm ơn, muốn nói lời cảm ơn Anh - Người cho em biết tháng 3 vừa qua quá đỗi dịu dàng,
Ttháng 3 trong em là dấu mốc...


Nợ...


Vâng...
Em hứa sẽ trả!
Đợi em nhé... ^^