Neko's Blog

Chào mừng Bạn ghé thăm "Ngồi nhà" của Neko!

Neko's Blog

Blog là nơi thả lỏng tâm hồn, mọi cảm xúc dường như "Bình yên" nơi đây!

Neko's Blog

Nơi Tôi và Bạn gặp nhau và chia sẻ, những đồng cảm xích lại gần nhau hơn!

Neko's Blog

Nơi Tôi tìm thấy "Tình Yêu" của đời mình :">

Neko's Blog

Nơi Tôi muốn đến mỗi khi Buồn - Vui!

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

Trượt?

Đúng là đưa ra lời khuyên cho người khác thì dễ mà tự nhủ với mình cũng dễ nữa... có điều để làm được điều đó chẳng dễ chút nào.
Từ bao giờ mình lại trở lên tồi tệ thế nhỉ? Cầu toàn quá mức à?
Cuộc sống mà phải có lúc này lúc khác chứ? sao mà màu hồng mãi được? Thấy khó khăn tí mà cứ than trời than đất là sao hả mày? Muốn tát cho mình mấy cái cho tỉnh ra chứ lại. hừm
Người ta thay vì làm việc để không buồn chán bản thân mình lại cứ "chán quá chơi cho nó đỡ buồn" thì còn chán dài dài nghe chưa?
Mình chuẩn bị điên điên rồi, đợt này mưa nắng thất thường... mọi thứ thất thường theo công việc. Tính chung thì cũng không tới nỗi tệ lắm, là do luôn muốn hơn thế.
Ngủ và ngủ... sao mà lười biếng vậy chứ? và lúc tỉnh giấc như một gã thất tình. Nay có gì vui? nay chả có hứa hẹn gì... cũng không có gì gấp gáp thôi chùm chăn ngủ tiếp? bó tay chấm com rồi... trỗng rỗng quá, thì bức bí quá. Định đi ra ngoài cho thư thái mà lại mưa...
Mình đang trượt dài đấy à? tỉnh dậy và lên kế hoạch cho cuộc sống ý nghĩa hơn đi? Nhiều nhiều người lắm còn tệ hại hơn mày đấy biết không mèo lười?

Nghe nhạc đi nào, vững vàng lên nào

Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014

Nhạt


Tình bạn cũng có những cô đơn... chắc ta khó gần quá nên đơn côi như vậy! Bỗng thấy mọi thứ có nhiều khi như vô vị, nhạt lắm! 
Bạn đã bao giờ thêm đường vào 1 ly cafe và mong mãi không tìm được vị thơm ngon mà ta đang mong đợi từ nó, dường như nó cứ ngọt và đắng... không một chút ăn khớp tạo nên vị đặc trưng thơm nồng thèm khát!
Hic, hình như mình đang xây những bức tường... :(

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

Có những ngày như thế...!

Thời tiết nóng nực, nắng gắt từ sáng tới chiều...
Con người khó chịu hay bị ngứa ngáy...
Công việc không được như ý, cứ nuôi hi vọng, cố gắng rồi bị quẳng vào sọt rác... ôm một mớ thất vọng liên tiếp.
Không hiểu sao dạo này cứ suốt ngày buồn ngủ, tối thì đi ngủ sớm, sáng thì dậy muộn... trưa cũng chỉ muốn ngủ dù nóng đổ mồ hôi sôi nước mắt.
Có khách là vui, là nhiệt tình và hi vọng... rồi liên tiếp rớt bịch... bịch... bịch... vào đầu. Lần bịch đầu tiên còn né, còn nghĩ sẽ có vài cái khác nữa mà hi vọng, có cái tưởng chắc ăn mà lại bịch phát nữa... điếng hết cả đầu.
Cứ những lần thế này lại nghĩ lại những lần trong quá khứ mà nhức nhối và nhoi nhói...

Từ bao giờ không hay cuộc sống của tôi chỉ dường như là công việc, nói vậy không có nghĩa tôi chăm chỉ làm việc tối ngày mà có đúng hơn vui hay buồn là do công việc mà ra. (Công việc thuận lợi thì vui, liên tiếp không thuận lợi là bi đát vậy đó, đểu thật).
Đã lâu rồi tôi sống nhạt, nhạt thếch như vậy đó!
Những lúc thế này cũng cố gắng làm đủ mọi cách để có một lối suy nghĩ tốt hơn và thoát ra được tình trạng tồi tệ ấy vậy mà...càng cố càng tệ.  (Cuộc sống có lúc này lúc khác, quá khứ cho thấy cũng đã và phải trải qua những lúc không như ý hay chuỗi khó khăn liên tiếp nào đó nhưng rồi sẽ ổn và lại tiếp tục vui tươi).
Những lúc thế này nghĩ được ít lắm, ngắn lắm và thường là bi quan ...
Qua mau nhé những ngày như thế này!


 

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

Trái tim con gái...

Người con gái yêu bạn nhất, là người sau khi nổi giận với bạn, cô ấy quay đi và sẽ không ngừng khóc.

Khi một người con gái vừa đi vừa khóc trên phố, mà chẳng cần quan tâm rằng
có hay không người đang nhìn mình, thì lúc đó chắc chắn rằng trái tim cô ấy đã thật sự tan nát.

... Con gái chỉ “lảm nhảm” với người mà họ yêu, và cũng chỉ nhõng nhẽo với người mà họ thực sự quan tâm. Sự ương ngạnh, tính khí thất thường, tỏ ra như một “đứa bé” hư... tất cả cũng chỉ vì cô ấy muốn bạn chú ý, quan tâm đến cô ấy nhiều hơn.

Nếu như cô ấy không yêu bạn, cô ấy sẽ chẳng nỗi giận với bạn, không mong bạn tới dỗ dành, và cũng sẽ không vì bạn mà rơi nước mắt. Bởi người mà cô ấy không yêu sẽ chẳng bao có khả năng khiến cô ấy như thế !

Và bạn có biết, khi bạn rời xa cô ấy, bỏ cô ấy lại một mình…
Cô ấy sẽ mong đợi.
Và lo sợ biết bao nhiêu...

Và tất cả những điều đó cũng chỉ vì cô ấy yêu bạn.
Và tất cả những điều đó cũng là vì bạn không đủ hiểu cô ấy.

Phụ nữ biết quá nhiều những thứ họ không nên biết.
Đàn ông lại có quá nhiều thứ không biết về những điều họ nên biết.

Bởi vậy, khi giận nhau, bạn cho rằng tính khí cô ấy thật tệ. Cô ấy lại cho rằng bạn dần-không-yêu-thương cô ấy.

Khi “chiến tranh lạnh”, bạn cho rằng cô ấy cố chấp, không hiểu bạn hoàn toàn.
Cô ấy lại nghĩ bạn không-quan-tâm cô ấy.

Hãy ôm người con gái bạn yêu thật chặt, trao cho cô gái ấy một nụ hôn để xóa hết sự tổn thương trong lòng, và nước mắt trên khóe mi cô.

Nếu có yêu thương, xin hãy bao dung, bởi một lúc nào đó, khi mất nhau, chúng ta lại nuối tiếc một đời…

Cô ấy cho bạn tất cả, không mong nhận lại, chỉ ước mong bạn hiểu, và nắm chặt lấy đôi bàn tay của cô ấy. Đừng làm người con gái của bạn phải khóc, đừng khiến cô ấy đau lòng, và đừng làm cho cô ấy cảm thấy tuyệt vọng. Bởi vì một khi người con gái khi đã yêu, nếu mất đi người mình yêu, điều đó đồng nghĩa rằng họ đang mất đi cả thế giới này...

Hy vọng chúng ta đều biết trân trọng người đang thực sự ở bên cạnh mình! (ST)

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

[...]

Cả đêm ôm cục tức bự chà bá chả ngủ được, cứ 10 - 15 phút lại dậy uống nước và đi vệ sinh 1 lần. Xoay qua xoay lại, bật nhạc nghe... đủ mọi cách chả ngủ được, rồi ngứa ngáy chân tay, điên điên trong người, mình tệ thật. Những lúc thế này mới thấy sung sướng biết bao.
Sáng dậy định về quê cuối cùng cũng chả ai cho về. Ở lại mệt và ngủ, ngủ chả được, tí lại điện thoại, lại tin nhắn, giọng khàn đặc, mắt mỏi nhừ, đầu lâng lâng... khó chịu. Tỉnh dậy để làm việc chả được, ngủ cũng không yên.

Nóng nắng làm người ta dễ cáu gắt quá... ừa nếu muốn cáu muốn gắt thì cứ việc nhé, cũng chẳng ảnh hưởng gì tới hòa bình thế giới...nước mắt rơi hay không ngủ được thì cũng chả hề hấn gì đâu, trách cũng chả được bởi nếu thực sự bản chất là trái tim vô tình, giá lạnh hay sắt đá rồi thì "tự thích thế thì được như thế thôi".
 Người ta bảo giận nhau để hiểu nhau hơn để thương yêu nhau hơn thực sự những lúc thế này chỉ thấy xót xa và cay đắng như những vết dao đâm vào tim thôi.
Người ta buồn cười thật đấy, cái tôi hay cái hiếu thắng? hay cái lập luận về cái lôgic đúng sai nào đó quan trọng hơn cả những yêu thương, để mà đến xót thương cũng dần chẳng có. Xót xa và cay đắng quá chừng cảm giác như mình quá vô nghĩa trong tâm trí ai đó.
Có lẽ nên đi đâu đó ít thời gian

Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

Nhật Ký Du Lịch & Nha Trang tháng 05/2014

        Ngẫm lại thì tôi là một người khá may mắn. Dù thi thoảng có chút khó khăn bức xúc tôi thường lên face kêu than cho nhẹ người (cái nhẹ người của tôi thi thoảng cũng làm 1 vài người bức xúc :D).
Tôi luôn ao ước được đi đây đó với những người bạn thân, gia đình và người mình thương yêu. Điều ấy đã được thực hiện phần lớn trong quãng thời gian vừa qua.
         Từ khi còn đi học tôi đạt danh hiệu "cháu ngoan Bác Hồ" được nhà trường tổ chức cho đi thăm Lăng Bác và Thủy Điện Hòa Bình. Sau này lớn lên có vào thăm Lăng Bác 1 vài lần nữa nhưng những hình ảnh về Thủy Điện Hòa Bình dường như quên hết rồi vì lúc ấy nhỏ xíu (học cấp 1 hay đầu cấp 2 gì đó à) chỉ nhớ dòng chảy từ trên đập xuống thật dữ dội...
        Mùa hè năm 2004 - lớp 11, lớp có tổ chức đi du lịch Hạ Long, có sự chỉ dẫn và tham gia của phụ huynh 1 bạn trong lớp. Nhưng giờ nhiều khi nghĩ lại vẫn thấy liều liều, nhất là sau mấy vụ tắm biển của học sinh bị cuốn trôi ở Cần Giờ :(, vụ đắm tàu, chìm thuyền, lật ca nô... Ngày ấy có tự hứa 10 năm sau sẽ quay lại Hạ Long vì 1 tình cảm học trò hihi. Sau này vào tháng 9/2011 tôi cũng may mắn được đến Hạ Long 1 lần nữa với những người bạn lớn tuổi qua blog - lần đầu tiên mới gặp nhưng vui và thoải mái, dễ gần.
       Tôi là sinh viên học tại Thái Nguyên - tỉnh nhà nhưng cũng chỉ có dịp tới Hồ Núi Cốc có 1  lần duy nhất, lúc ấy nhóm đi tầm 6 người (4 nam, 2 nữ), trong đó có 2 bạn đang hẹn hò với nhau. Có đi thăm quan sau đó tắm ở bể bơi, tôi rất sợ nước lại không biết bơi nên có bị uống nước hồ bơi :D. Lúc ấy khao khát có chàng nào đó - là người iu của mình ấy vịn và dậy mình bơi, hic.
         Khi đi làm cũng may mắn 2 năm liền vào dịp 30/04 - 01/05 công ty có tổ chức đi biển. Năm 2010 lần đầu tiên được đi Quảng Bình - bãi biển Nhật Lệ ngày ấy với tôi vẫn còn đọng lại nhiều điều sâu sắc. Tôi nhớ mãi cái vị của mực tươi nướng và ăn tại biển mà sau này tôi có đi ăn ở vài nơi khác cũng tại biển mà không thể nào bằng cái vị mực nướng hôm ấy. Biển hoang sơ, dịch vụ chưa nhiều nhưng sóng lớn và tắm vui hết biết luôn. Có một điều hơi tiếc khi đi Quảng Bình là trên đường đi vào Phong Nha - Kẻ Bàng thì xe bị hỏng nên đoàn không có vào đó được. Đồ ăn, đồ uống ở đó ngon mà rẻ, có dịp quay lại Quảng Bình mình phải gọi điện hỏi lại sếp cũ mới được.
30/04-01/05 năm 2011 Công ty lại tổ chức cho đi biển Cửa Lò, ở đây cũng vui và thích, có chút không thích vì lúc đi xe bị hỏng điều hòa nên tới nơi sếp mình cho xe quay về HN. Lúc về đi vé chất lượng cao nhưng xe không đúng hẹn, nhà xe kêu mọi người hát karaoke ngồi đợi mất cả buổi chiều, sau đó có vụ lùm xùm vì tiền bạc. Đi Nghệ An về tới HN là 12h khuya mà hôm sau vẫn phải đi làm bình thường, quá mệt luôn.
         Lợi dụng 30/04 năm nào cũng được đi thăm quan - nghỉ mát nên 30/04/2012 khi mình nói chuẩn bị du lịch miền Nam, Bố Mẹ mình hỏi đi cùng công ty à? Ai ngờ cô con gái rượu của Bố Mẹ ngấm ngầm mua vé máy bay vào Miền Nam gặp chàng rể tương lai của Bố Mẹ :">. Ngày ấy nghe "lời dụ" của bạn YTQ vào Nam đi Đà Lạt nên mình đã "làm lên lịch sử". Vậy là làm liên tour từ Sài Gòn như: Công viên Gia Định, Suối Tiên, Quận 7, KDL Bình Quới tới Đà Lạt.
Sau ngày cưới ở miền Bắc vào 2 đứa tranh thủ đi KDL Đại Nam - Bình Dương, dù chỉ 1 ngày nhưng thật nhiều ngỡ ngàng và thú vị, thời điểm ấy là sau tết âm lịch nên hoa lá nhiều, chụp ảnh miễn chê :D.
30/04/2013 2 đứa quyết định đi Vũng Tàu. Lần đầu tiên đi Biển cùng với người yêu (lúc ấy là chồng rồi :D) tha hồ vịn mà tập bơi và nghịch nước :">. Vì Vũng Tàu là biển duy nhất gần TP HCM nên ngày lễ đông vô cùng. Mọi người ra tắm đông, những dịch vụ kinh doanh ngay trên bãi biển, ăn xong vứt rác, túi nilong và vỏ ngay trên biển, thật kinh khủng. Có lẽ nên tới Vũng Tàu vào những ngày bình thường sẽ thích thú hơn, hơn nữa ở tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũng có nhiều bãi biên và danh lam thắng cảnh khác đáng để đi.
           Sau 30/04/2013 nhiều quyết định thay đổi cuộc đời một lần nữa diễn ra. 2 đứa nghỉ công ty và đắn đo ra làm riêng, ban đầu có chút khó khăn, sau đó đi vào guồng quay công việc diễn ra khá tốt, cũng có nhiều thời gian chủ động hơn. Mình có dịp đi du lịch Đà Nẵng. Đến Đà Nẵng vào dịp tháng 8/2013 không vào dịp lễ nên Đà Nẵng khá bình yên. Có lẽ Đà Nẵng là biển mình thấy thích nhất trong các biển mình đã đi, có điều khách sạn chỗ mình ở thì không gần bờ biển lắm nên đi tắm hơi bất tiện chút. Nhưng Biển ở đây xanh và sạch vô cùng, bờ cát dài, trắng mịn đến mê hồn. Biển và trời một một xanh bất tận, thích thú nhất là ngắm biển từ trên núi Chùa Linh Ứng.Ai đã từng đến Đà nẵng đều bị cuốn hút với những cây cầu muôn sắc màu bắc qua sông Hàn. Một địa điểm không thuộc Đà Nẵng nhưng cùng trong chương trình Đà Nẵng đó là Hội An - Quảng Nam. Đến Hội An vào buổi tối thì không còn gì thích bằng, những phố cổ, mặt hàng VN truyền thống - cao cấp đều được bày bán ở đây, gió mát đung đưa những ngọn đèn lồng đủ màu sắc, làm lên một Hội An long lanh, rực rỡ mà bình dị, thân thương.
           Khi mình đưa những tấm ảnh đi chơi du lịch lên trên facebook, một chị bạn nói :"2 vợ chồng đi nốt Nha Trang cho đủ bộ". Vậy là Nha Trang được đưa vào chương trình của du lịch tháng 5 năm 2014 này :).
Đến Nha Trang với một niềm vui không trọn vẹn trong bối cảnh đất nước hiện nay. Đến Biển để yêu Biển Đảo Việt Nam ta hơn, trân trọng hơn những gì Đất Nước đã và đang có, biết ơn hơn những gì cha ông đã làm cho, dù ta chưa làm được gì to lớn cho Đất Nước hôm nay. Nhưng sẽ cố gắng sống tốt hơn và hi vọng một Hòa Bình vững chắc trên Biển Trời Việt Nam để ta và mọi người yên tâm học tập, sản xuất và có được nhiều hơn những chuyến đi khám phá dải đất Việt Nam hình chữ S thân yêu này.
Sau đây xin đăng tải 1 số hình ảnh về Nha Trang tháng 05/2014, để khoe niềm vui nho nhỏ với mọi người nha ^^
P/S: Mong muốn của mình là được đi du lịch 1 lần với cả gia đình bên Nội (Vũng Tàu hay Phan Thiết), và 1 lần với gia đình bên ngoại (Hạ Long)

Bình Minh trên Biển chụp từ cửa sổ phòng KS




















Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

Ngày may mắn *24/03/2014*

Được báo trước hôm nay sẽ là một ngày may mắn, điều ấy càng khiến mình hồi hộp và căng thẳng :D tất nhiên trong lòng háo hức vui vui, hi.
Từ đầu năm tới giờ công việc cũng có nhiều cơ hội đấy, khách khứa nhiều, hứa hẹn nhiều mà toàn bị đứt đoạn và cho leo cây thôi.
Tháng giêng sau một chuỗi ngày nghỉ tết và tiêu khá nhiều tiền lại không có lấy 1 hợp đồng. Hôm chuẩn bị ra ngoài Bắc tự dưng có 3 cái hợp đồng hứa hẹn chắc như đinh đóng cột làm mình tiếc ngẩn ngơ khi mà... trong phút chốc cơ hội đã thuộc về 1 người khác chỉ vì mình ra Bắc không có ở đây là "Làm Hợp Đồng" tiếc nhưng phải chấp nhận thôi.
Ra Bắc có 1 tuần thôi khi quay lại làm việc cũng có khách ngay và cũng hứa hẹn và cũng ... bị cho leo cây. Hic, áp lực kiếm xiền kinh khủng khi mà chi phí cứ gia tăng, bạn bè đồng nghiệp cứ khoe "thành tích" của họ với mình. :ss
Ừa thì mau qua cái tháng giêng đi, sang tháng mới làm lại từ đầu. Đầu tháng gặp được "khách sộp" mua 3 nền liền. Ôi khỏi phải nói con bé vui thế nào. Làm hợp đồng đặt cọc và hẹn ngày ký tá thì bị trục trặc từ phía chủ của 1 hợp đồng ... rồi ngày chót trước khi ký thanh toán 2 hợp đồng còn lại thì nghe tin "động trời" không cho ký tá nữa. Điên điên làm sao? Công cán đổ sông biển hết, bao khách cũ gọi lại toàn tò tí te và không nhắc máy, và đối mặt với từ chối.
Với nghề này chả còn lạ nữa nhưng vẫn khó có thể vui vẻ xem như không có chuyện gì, không có hợp đồng đồng nghĩa làm không công :D, thu nhập "âm" và càng bị áp lực tâm lý và càng bi bí...:D.
Biết là cuộc sống không phải lúc nào cũng phẳng lặng, nhưng bản thân ta cứ là người cầu toàn vậy đó. Cứ nhăn nhó và khó chịu... phải kiếm 1 ai đó than thở cho "đã" dù biết tội nghiệp người kia :">
Từ lúc đi làm rồi kết hôn, công việc mới hay cũ đều đưa người ta tới vòng quay mới và 1 số mối quan hệ mới. Những bạn học cũ cấp 2 cấp 3 hay hồi sinh viên đều có gia đình riêng, mối bận tâm riêng. Mỗi đứa 1 nơi và dần mờ nhạt trong sự chia sẻ khi mà không thường xuyên trò chuyện. Dường như chỉ còn 2 3 người bạn có thể nghe ta than thở (hoặc do ta cứ quen than thở với họ :D). Biết là họ cũng chẳng giúp được gì cho ta lúc đó nhưng nếu không có ai đó nghe ta giãi bày ta còn điên điên hơn, cô đơn và trống vắng hơn nữa...
Rồi cũng vẫn phải cố gắng đối mặt và làm việc tiếp, may mắn cũng đã mỉm cười :). Trong cái sự nối tiếp thất bại có một thành công khác làm ta vững tâm hơn. Thật khó để mà giữ chân khách khi mà hợp đồng cũ bị hủy bỏ do trục trặc (dù không phải lỗi của mình) nhưng hôm nay ta đã làm được điều đó, khách vẫn thiện chí làm việc với mình, vui quá vui (dù phần hoa hồng chỉ bằng 1/3 của những hợp đồng cũ).
Thôi nào nàng Neko, chúc cho nàng ngày càng vui vẻ và đủ thành công để chiến thắng những thất bại đã qua. Mấy hôm trước "Duyên" đi vắng nay nàng ấy lại về bầu bạn cùng ta rồi. Ta bớt căng thẳng hơn rồi. Cảm ơn nhen ^^

Neko chập cheng :))